Chào mừng Khách ( Đăng nhập | Đăng kí )

IPB
 
Reply to this topicStart new topic
> Hữu tình Tiêu Phong - A Châu!, Nhân vật trong tiểu thuyết Kim Dung
kinhk19c
post Jun 25 2005, 01:56 PM
Bài viết #1

Ôm đời ngủ muộn ...
********

Nhóm: Chỉ huy
Bài Viết: 1.495
Gia Nhập: 8-March 05
Đến Từ: Huế - Đà Nẵng - Hội An
Thành Viên Thứ: 9



Cuộc đời một đại anh hùng, đáng kể nhất là có được một hồng nhan tri kỷ như nàng vậy
Hữu tình Tiêu Phong - A Châu!

... Nhạn quan tương huề yên vũ lộ
Tiếu ngữ giải sầu khổ...


Ta rất thích câu nói: "Cuộc đời một đại anh hùng, đáng kể nhất là có được một hồng nhan tri kỷ như nàng vậy". Nhưng đồng đạo liệu có được mấy người, thế gian thiếu gì những lời qua tiếng lại: "Có đáng phải hy sinh vì một người con gái thân phận thấp kém không?". Bản thân Tiêu Phong cũng từng bị gia gia giáng cho một bạt tai vì "Ngu xuẩn" khi chàng đơn thân độc mã xông vào Tụ Hiền Trang, đối mặt với đám hào kiệt trong võ lâm, suýt bỏ mạng chỉ để bảo vệ một tiểu cô nương không thân thích. Tiêu Phong vì cái gì chứ? Hào khí ngất trời (có phần ngu ngốc) của một đại trượng phu đỉnh thiên lập địa, vì nàng là tì nữ của kẻ chàng muốn kết giao, vì hối hận đã làm nàng liên luỵ hay vì nàng lên tiếng bênh vực khi chàng bị vu hãm nơi Hạnh Tử Lâm.. Mãi mãi là điều băn khoăn cho hậu thế.. Nhưng một điều chắc chắn, kể từ khi đó, trái tim A Châu vĩnh viễn hướng về chàng...

Điều khiến người ta nhớ đến nàng, cảm phục nàng, thương yêu nàng, không phải vì nàng là một mỹ nhân "nhất cố khuynh nhân thành, tái cố khuynh nhân quốc". Tài trí nàng cũng chẳng sánh bằng con gái Đông Tà hay chưởng môn Cổ Mộ phái Lâm Triều Anh... Nàng chỉ là một đứa con vô thừa nhận, là tì nữ hầu trà đánh đàn trong Mộ Dung thế gia.. Cả cuộc đời nàng, điều đáng trân trọng nhất chính là tấm chân tình dành cho Tiêu Phong.. Là hạnh phúc hay bi kịch, chỉ riêng nàng có tư cách trả lời.. Người đời sau có thể oán trách hoàng thiên, cảm thương nàng, nhưng tuyệt nhiên nàng không hề hối hận.. Đúng là không thể so sánh nàng với những nữ nhân thập toàn thập mỹ của Kim Dung nhưng cũng chẳng ai trong số đó có thể so sánh với nàng...

"Nhập ngã tương tư môn", người ta có thể vì người mình yêu mà làm được những chuyện phi thường.. Đâu cần bận tâm đến chuyện thiên hạ coi chàng như đại ác nhân lòng lang dạ sói. Đâu quản ngại bôn ba và năm ngày đêm đằng đẵng đợi chờ nơi ải vắng.. Mãi mãi sau này ta cũng chẳng thể quên, cô gái nhỏ bên vách đá với những lời dịu dàng như đánh thức giấc mộng hồi sinh cho người anh hùng đang khi quẫn bách... Mãi mãi câu nói: "...Cũng có một người kính trọng đại ca, khâm phục đại ca, thương yêu đại ca, nguyện ý đời đời kiếp kiếp theo bên mình đại ca, cùng đại ca chia xẻ đắng cay gian khổ, ấm lạnh đói no... " sẽ in đậm trong trái tim của bao kẻ hữu tình.. A Châu ôi! Một người con gái có đôi chút nhan sắc mà thông mình, không ai không kỳ vọng nơi đấng lang quân một tương lai rạng rỡ phu phú phụ vinh, chỉ riêng nàng muốn từ bỏ cuộc sống sung túc nơi Yến Tử Ổ, theo chân kẻ khắp gầm trời không chốn dung thân, làm một đôi uyên ương vô danh nơi thảo nguyên mênh mông hoang vắng... Một ước mơ nhỏ nhoi như thế, thiết tưởng lão tặc thiên không nỡ chối từ....

Có ai yêu mà không ích kỷ. Có ai yêu mà không muốn được cùng ý trung nhân sống một cuộc sống thần tiên. A Châu cũng thế. Khi quyết tâm thay Đoàn Chính Thuần tương hội Tiêu Phong, nàng cũng còn chút hy vọng mong manh về khoảng thời gian một năm ngắn ngủi cùng chàng làm một đôi phu thê bình dị như bao người.. Nhưng chàng đâu thể hiểu. Và tình yêu của nàng ngăn không cho nàng bộc bạch với chàng sự thật. Nàng không thể để chàng sát hại gia gia, nhưng cũng không thể nhìn chàng đau khổ phân vân giữa hai chữ hiếu, tình... Nàng còn con đường nào để chọn nữa không????

Thoát ly liễu mẫu thể,
Tựu thị vị liễu tầm trảo nhĩ.
Một hữu liễu nhĩ bất tưởng yếu ngã tự kỷ.
Tại nhĩ hoài lý thành trưởng,
Tại nhĩ hoài lý tử khứ.
Giá tựu thị ngã tuyển trạch đích túc mệnh.

Ta từng tranh cãi với người khác: "Nếu nói A Châu là cứu tinh của chàng thì có vẻ quá lời, nhưng nếu không có người con gái đã hy sinh cuộc đời mình để chàng hiểu rằng Một người có thể làm những chuyện sai lầm mà thực không phải bản tâm họ thì liệu chàng sẽ đi về đâu???..." Có lẽ A Châu đã mãn nguyện bởi rốt cuộc Tiêu Phong cũng hiểu được nỗi lòng thầm kín bấy lâu... Người con gái với tình yêu bao la ấy đến lúc từ giã cuối đời cũng chỉ một lòng lo lắng cho Tiêu Phong: "Thiếp muốn luôn luôn ở bên mình đại ca, không muốn xa rời lúc nào. Để chàng một mình phải lẻ loi hiu quạnh, thiếp chẳng đành lòng chút nào." Tấm chân tình như thế, đừng nói Tiêu Phong chỉ là một nam tử hán cũng biết rung động, mà dù chàng có sắt đá đến đâu không thể không mềm lòng... Đáng tiếc, chàng không nhận ra tình ý sâu đậm của A Châu sớm hơn, không trân trọng nó nhiều hơn nữa... Đó cũng là nỗi đau đớn không nguôi suốt quãng đời còn lại...

Quả nhiên chàng vẫn sống, vẫn cố gắng hoàn thành tâm nguyện của nàng, chăm sóc cô em gái đáng thương của nàng. Chàng vẫn sống, vẫn chiến đấu để bảo vệ những người thân yêu bên mình, bảo vệ hai dân tộc Tống-Liêu.. Hai chữ Tiêu Phong trở thành bất tử.. Chàng có tất cả những điều thiên hạ ao ước trong tay: tiền tài, địa vị, mỹ nhân.. và những hảo huynh đệ đồng sinh tử.. Nhưng giấc mơ bình yên mà bất kỳ bá tánh nào cũng có thể đạt được thì đối với chàng lại quá đỗi xa xôi.. Bởi cuộc sống của chàng, tình yêu của chàng, trái tim chàng đã theo nàng ra đi trong đêm mưa gió nơi Tiểu Kính hồ..

.. A Châu nàng có linh thiêng hãy theo đàn hồng nhạn bay tới bên Tiêu Phong. Chốn Nhạn Môn quan nguyện làm uyên ương không làm tiên...

Như thị ngã văn ngưỡng mộ tỉ ám luyến hoàn khổ
Ngã tẩu nễ đích lộ
Nam nhi lệ nữ nhi khốc
Ngã thị nễ chấp mê đích tín đồ
Nễ thị ngã đích phần mộ
Nhập tử xuất sinh do nễ tác chủ
Nễ cấp ngã bảo hộ
Ngã hoàn nễ chúc phúc
Nễ anh hùng hảo hán
Nhu yếu bao phụ
Khả nễ khiếm ngã hạnh phúc
Nã thập ma lai di bổ
Nan đạo ái tỉ hận cánh nan khoan thứ.

©Nguyệt Minh



Bỏ trăng gió lại cho đời
Bỏ ngang ngửa sóng giữa lời hẹn hoa...
Go to the top of the page
 
+Quote Post
kinhk19c
post Jun 25 2005, 01:58 PM
Bài viết #2

Ôm đời ngủ muộn ...
********

Nhóm: Chỉ huy
Bài Viết: 1.495
Gia Nhập: 8-March 05
Đến Từ: Huế - Đà Nẵng - Hội An
Thành Viên Thứ: 9



TIÊU PHONG - KIỀU PHONG

Chàng có tất cả những điều thiên hạ ao ước trong tay: tiền tài, địa vị, mỹ nhân.. và những hảo huynh đệ đồng sinh tử.. Nhưng giấc mơ bình yên mà bất kỳ bá tánh nào cũng có thể đạt được thì đối với chàng lại quá đỗi xa xôi.. Bởi cuộc sống của chàng, tình yêu của chàng, trái tim chàng đã theo nàng ra đi trong đêm mưa gió nơi Tiểu Kính hồ..



Bỏ trăng gió lại cho đời
Bỏ ngang ngửa sóng giữa lời hẹn hoa...
Go to the top of the page
 
+Quote Post
kinhk19c
post Jun 25 2005, 02:25 PM
Bài viết #3

Ôm đời ngủ muộn ...
********

Nhóm: Chỉ huy
Bài Viết: 1.495
Gia Nhập: 8-March 05
Đến Từ: Huế - Đà Nẵng - Hội An
Thành Viên Thứ: 9



Trong một phút nghiệt ngã của số phận, bên Tiểu Kính Hồ, Tiêu Phong đã lỡ tay cướp mất sinh mạng của người yêu. Để từ đó kẻ cô độc - chàng Tiêu Phong trở lại với kiếp đời chơi vơi, gắng sống để hoàn thành tâm nguyện của người yêu. A Châu! Một nốt trầm giữa một bản nhạc xôn xao.. Tiêu Phong vẫn sống mãi trước Nhạn môn quan trong lòng người đọc...

Nước mắt của người đọc chảy dài... khóc cho một kiếp anh hùng... Tài hoa rồi cũng thế mà thôi!! Một nửa của chàng đã không còn tồn tại trong đời thực, chàng đã tìm thấy khi phút tử sinh giao nhau vẳng lại những lời nói âu yếm nhẹ nhàng của A Châu:

""Thiếp muốn luôn luôn ở bên mình đại ca, không muốn xa rời lúc nào. Để chàng một mình phải lẻ loi hiu quạnh, thiếp chẳng đành lòng chút nào."

"...Cũng có một người kính trọng đại ca, khâm phục đại ca, thương yêu đại ca, nguyện ý đời đời kiếp kiếp theo bên mình đại ca, cùng đại ca chia xẻ đắng cay gian khổ, ấm lạnh đói no... "

"chàng bây giờ phải cô đơn tĩnh mịch , thiếp cũng cô khổ lênh đênh".

"Đại ca ơi, tiểu nữ nguyện suốt đời đi theo đại ca về Nhạn môn quan săn chồn đuổi thỏ, sống cuộc đời ung dung khoái lạc".

Mũi tên cắm vào ngực Têu Phong và những lời yêu thương là thuốc làm dịu cơn đau đưa TP về nơi xa xôi... có ngôi nhà tranh, có đôi bóng thương yêu... Tiêu Phong như cô bé bán diêm của Andersen... đã ra đi vào cõi vĩnh hằng nhưng trên môi vẫn nở nụ cười trong tuyết lạnh trước cửa nhà của một gia đình ấm cúng... Tất cả ra đi và mang theo một hình ảnh trong trí tưởng... hình ảnh rất đẹp: Tổ ấm yêu thương...

Ta là ai? Là ai mà yêu quá... đời này?? (TCS)
Hay "dù bị đau đớn quằn quại, tôi vẫn tha thiết yêu thương trần gian điên dại này!.." (Herman Hesse)

Nguyễn Văn Kính
Cảm xúc đậm sâu...



Bỏ trăng gió lại cho đời
Bỏ ngang ngửa sóng giữa lời hẹn hoa...
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
> 1 Người đang đọc chủ đề này (1 Khách và 0 Người Ẩn Danh)
0 Thành Viên:

 

.::Phiên bản rút gọn::. Thời gian bây giờ là: 25th September 2018 - 10:51 AMSpring Style